Lâm Nhân Nhân cố nén cười, cố ý ghé sát vào tai Vân Chẩm Nhi, dùng âm lượng vừa vặn đủ để Cố Hàm Nguyệt nghe thấy, khẽ hỏi: "Chẩm Nhi ngoan quá! Vậy nương thân, hay là phụ thân, có từng lén nhắc tới Ngọc di nương với muội không?"
Bề ngoài Cố Hàm Nguyệt vẫn làm ra vẻ chẳng thèm bận tâm, thậm chí còn cố ý quay đầu sang chỗ khác, nhưng đôi tai nàng lại không tự chủ được mà lặng lẽ vểnh lên.
Vân Chẩm Nhi rất nghiêm túc nhớ lại một chút, sau đó như sực nhớ ra điều gì, bừng tỉnh đáp: "A! Có ạ! Nương thân từng nói với muội rồi!"
"Nương thân bảo, Ngọc di nương lợi hại lắm, một mình phải quản lý một nơi rộng lớn vô cùng, rất vất vả, cũng rất đáng thương, dặn phụ thân phải giúp đỡ di nương nhiều hơn, không được bắt nạt di nương. Nương thân còn nói thân phận của Ngọc di nương rất đặc biệt, dặn phụ thân phải đối xử thật tốt, tuyệt đối không được phụ lòng người ta."




